Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính

0/5 No votes

Report this app

Description

Qua những bài thơ lục bát 5 và 6 của Tiểu đội xe không kính, tác giả đã tái hiện hình ảnh người lính lái xe thời loạn lạc với tình bạn, tình tri kỷ. Niềm tin vào tương lai tươi sáng của đất nước.

chủ đề: Phân tích Lục địa 5, 6 Bài thơ tiểu đội xe không kính.

Mục lục bài viết:
I. Bản vẽ chi tiết
II.Bài viết mẫu

Phân tích Lục địa 5, 6 Bài thơ tiểu đội xe không kính.

I. Khái quát về Phân tích Lục địa 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)

1. Khai mạc hội nghị:

– Trình bày của tác giả Phạm Tiến Duật “Bài thơ tiểu đội xe không kính, khổ thơ 5, 6.

2. Nội dung bài viết:

một. Tình bạn sâu sắc của những người lính:

– Hình ảnh “Xe rơi bom”: Gợi lên sự dũng cảm, gan dạ của những người lính lái xe và sự tàn khốc của chiến tranh.
– Xe cần hoàn thành nhiều nhiệm vụ để tạo thành một “đội”.
Sau một thời gian ngắn gặp gỡ, họ trở thành “bạn bè” và tình bạn được nảy sinh.
– Vội vàng “bắt tay” và tình bạn đơm hoa kết trái từ “tấm kính vỡ”

-Tình yêu thương còn được xây đắp qua một lần quây quần trong gian bếp của Hoàng Khâm:
+ Hình ảnh “Hoàng Camkitchen”: Hình ảnh quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
+ Đây là biển báo dừng xe của các chiến sĩ. Họ tụ tập trong một bữa ăn hiếm hoi, nơi tình bạn được sinh sôi và nở hoa.

– Quan niệm về “gia đình” của Phạm Tiến Duật rất mới mẻ và độc đáo. “Là gia đình cùng bát, chung đũa”: Những người lính không chỉ là bạn đồng hành, mà còn là anh em ruột thịt. ..
-Tình bạn là tình cảm mà chỉ những người lính cách mạng mới có được, tiếp thêm tinh thần, động lực, sức mạnh để họ vượt qua khó khăn, tiến lên phía Nam.

b. Tinh thần lạc quan, niềm tin vào tương lai tươi sáng:

– Hình ảnh chiếc võng dạt vào bên đường: Thể hiện người chiến sĩ nghỉ giải lao.
– Hành động “Lặp lại”: Mô tả các hành động được lặp lại nhiều lần
– Hình ảnh ẩn dụ “bầu trời xanh”: là bầu trời hoà bình, tự do, độc lập.
-Những người lính hành quân hướng về “bầu trời xanh” với niềm tin lạc quan và hy vọng, hy vọng về hòa bình, thống nhất giữa đất nước và dân tộc Việt Nam.

đấu với. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:

–Các nội dung:
+ Hai câu thơ thể hiện tình bạn sâu nặng, nghĩa tình của những người lính lãnh đạo Trường Sơn.
+ Nó còn thể hiện niềm lạc quan, niềm tin và tinh thần hi vọng vào một tương lai hoà bình, tươi sáng cho đất nước.

–Mỹ thuật:
+ Giọng thơ trẻ trung, tươi vui pha chút hào sảng.
+ Nhịp thơ uyển chuyển như những bước chân dạo.
+ Hình ảnh ẩn dụ thể hiện niềm tin yêu thiết tha vào tâm hồn người chiến sĩ.

3. Kết luận:

-Kiểm tra giá trị của lục bát và thể thơ.

II. Phân tích bài viết mẫu châu lục 5, 6 bài thơ về bộ xe không kính (Chuẩn)

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước ác liệt, nhiều cuốn sách đã được viết ra để ca ngợi những chiến sĩ cách mạng trung dũng, kiên cường. Bài thơ Xe không kính của Phạm Tiến Duật là một trong những tác phẩm như thế. Bài thơ này đã tạo nên một bức chân dung tuyệt đẹp về người lính lái xe. Trẻ trung, lạc quan, một chút nhí nhảnh và tinh nghịch với tình đồng đội gắn bó. Ở hai câu thơ thứ năm và thứ sáu của bài thơ, ta thấy được tình bạn sâu nặng và niềm lạc quan, tin tưởng vào tương lai tươi sáng của đất nước.

Bài thơ “Xe tuần tra không kính” được Phạm Tiến Duật sáng tác năm 1969 và được thể hiện trong tập thơ “Vầng trăng quầng lửa”. Trong thơ Phạm Tiến Duật, những người lính lái xe tăng phải vượt qua muôn vàn khó khăn qua hàng nghìn năm, không chỉ có bom đạn của kẻ thù, mà còn cả thiếu thốn về vật chất, độ cứng tự nhiên, thời tiết cũng không thành. .. Nhưng bất chấp mọi khó khăn, gian khổ như mưa gió, bão đạn của kẻ thù, những người lính đã trở về với sự đồng hành và những giây phút bình yên.

“Chiếc xe rơi dưới bom
Tôi đến đây để thành lập một đội
Gặp gỡ bạn bè trên đường đi
Vẫy tay qua mảnh kính vỡ
Nhà bếp Huang Kam được xây dựng trên bầu trời
Chia sẻ thức ăn có nghĩa là gia đình.

Hình ảnh “xe rơi bom rơi” gợi nhớ đến sự khốc liệt của chiến tranh và cũng gợi lên lòng dũng cảm, dũng cảm của những người lính cầm tay lái. Họ đã trải qua nhiều chặng đường dài để tìm về nơi đây, vượt qua bao hiểm nguy của bom đạn và sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Những chiếc xe này tập hợp lại thành một “đội”. Nhiều phân đội như vậy đã tập kết dọc những con đường Trường Sơn dài rộng. Thời gian gặp nhau tuy ngắn ngủi nhưng họ đã trở thành “bạn” vì cùng là những người có chung lý tưởng chiến đấu vì miền Nam ruột thịt. Tình đồng đội càng trở nên khăng khít và dồn dập hơn bằng cách “vỗ tay” qua “ô cửa kính vỡ”. Những cái “bắt tay” này tuy nhất thời nhưng sao lại thấy vui và thích thú? Bởi họ là những người anh em có chung lý tưởng, chung một mục đích hướng về phương nam. Tình yêu của những người đồng lứa trong vòng tay bao giờ cũng rất sâu đậm và rất dồi dào.

Nếu như tình bạn chiến sĩ trong bài thơ “Đồng chí” của Chính Hữu được hun đúc từ mảnh đất chung nghèo và vun đắp cho nhau từ những tháng ngày gian khó thì tình bạn chiến sĩ là cái “bắt tay” chóng vánh từ cửa kính ô tô vỡ lại được. Bài thơ về tiểu đội xe không kính. “Những cái bắt tay” giao nhau, nhưng có rất nhiều điều để nói. Niềm vui gặp gỡ, niềm vui vượt qua nguy hiểm, niềm vui cùng nhau vượt qua khó khăn, gian khổ, cùng những lời động viên chân thành để đến một điểm hẹn an toàn. Đó là một cái “bắt tay” chóng vánh, nhưng cùng chia sẻ những vui buồn trong chiến tranh để những người lính hiểu nhau hơn. Sự “bắt tay” này đã giúp khắc phục tình trạng thiếu vật tư, những nguy hiểm phải đối mặt hàng ngày, hàng giờ trên chiếc xe “không cửa sổ” dị thường này.

Xem thêm  12 cách làm bánh bột mì với trứng sữa đơn giản để ăn sáng siêu ngon

Cũng như những người lính trong thơ Chính Hữu, những người lính ở khắp mọi miền đất nước “không hẹn mà gặp”, nhưng trên con đường Trường Sơn này anh em có thể cùng chung một cánh võng. Tiếp cận, chia sẻ bữa ăn khi đói, và tạo điều kiện cho tình bạn bền chặt và phát triển.

“Vua Juan đang ôm tôi trên bầu trời
Đó là gia đình chia sẻ thức ăn và bánh mì tròn. “

Hình ảnh “Nhà bếp Huang Kam” là một hình ảnh nổi tiếng về Chiến tranh Trung-Nhật. Bởi nó là biển báo dừng chân của những người lính trẻ lái xe sau chặng đường dài sắp xếp, tập kết. Nồi cơm thơm bên bếp lửa là sợi dây gắn kết những người lính, những người anh em, những người bạn giữa thời buổi cháy nổ ác liệt này. Họ trở thành cha mẹ của cùng một gia đình, anh em cùng huyết thống loạn lạc. Phạm Tiến Duật quan niệm về “gia đình” rất khác: quây quần bên mâm cơm “chia đũa”, chia sẻ bữa đói để trở thành một phần của gia đình. Và vì họ không chỉ là những người đồng chí cùng chí hướng trên đất nước Việt Nam này, mà còn là những người anh em ruột thịt nên tinh thần đồng đội ngày càng khăng khít. Đó là một cảm giác sâu sắc mà chỉ những người lính cách mạng mới có thể cảm nhận được. Bài thơ này thể hiện tình bạn, tình cảm rất đỗi thân thiết của những người lính lãnh đạo Trường Sơn. Họ gặp nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi đang ăn vội vàng bằng cách “bắt tay”, nhưng trông họ rất thân mật từ thuở xa xưa. Tinh thần hữu nghị cũng là nguồn sức mạnh giúp những người lính vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, hiểm nguy trên đường Nam tiến.

Hai dòng cuối của câu sáu kết thúc bằng niềm lạc quan tin tưởng vào tương lai tươi sáng.

“Chiếc võng mắc kẹt giữa lối đi
Lại đi, lại đi, trời xanh hơn “

Chiếc vòng bị kẹt giữa con đường – hành trình miền Nam thân yêu, khi những người lính lái xe tranh thủ từng giây phút ngắn ngủi để tạm dừng trước khi bắt tay vào hành trình mới. .. Hình ảnh “lặp đi lặp lại” thể hiện một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng dù những người lính trẻ kỳ vọng ở anh đến đâu, chúng ta vẫn luôn thấy trào lên niềm tự hào và phấn khích. Hình ảnh “bầu trời xanh” là một ẩn dụ rất đẹp và tinh tế của nhà thơ Fam Tiến Duật. Hình ảnh này là biểu tượng của hòa bình, cuộc sống, độc lập và tự do của Việt Nam. Những người lính thấy bình yên, muốn tìm về “bầu trời xanh” của Tổ quốc mình nên đã hướng về bầu trời “xanh ngắt” này. Đó cũng là niềm tin và hy vọng vào một tương lai tươi sáng cho đất nước Việt Nam hòa bình. Nếu miền Nam hoàn toàn giải phóng, nước ta hoàn toàn độc lập.

Với giọng văn vui tươi, mạnh mẽ xen lẫn chút dũng cảm, hai khổ thơ đã tái hiện hình ảnh người lính sử Trường Sơn một cách vô cùng sôi nổi và chân thực. Ngôn ngữ thơ bình dị, gần gũi, trẻ trung, lạc quan. Nhịp thơ lúc nhanh lúc chậm giúp ta hình dung được những người lính đang hành quân dữ dội. Hình ảnh ẩn dụ trong bài thơ cũng góp phần khắc họa rõ nét ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội của những người lính lái xe tăng ở Trường Sơn.

Hai câu 5 và 6 của bài thơ về tiểu đội xe không kính khắc họa bức tranh về tình đồng đội đất nước của những người lính trẻ lạc quan, yêu đời, tin tưởng vào tương lai hòa bình. Bài thơ này là một tác phẩm kinh điển cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ qua những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

– – – đã kết thúc – – –

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-kho-5-6-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-Kinh-69416n.aspx
Để biết thêm thông tin về hình ảnh người lính lái xe tăng trong thơ Phạm Tiến Duật, hãy xem các bài viết khác liên quan đến tác phẩm này, như: Phân tích lục địa 1 2 Bài thơ về Đội xe không kínhTrong bài thơ về tiểu đội xe không kính, chúng ta cùng phân tích hình ảnh chú bộ đội đang cầm tay lái. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và nói thơ với bộ ô tô không kính.Cảm nhận hai câu thơ đầu của bài thơ về tiểu đội xe không kính.


Tóm tắt

Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Thông qua bài viết Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, tác giả đã tái hiện cho chúng ta thấy hình ảnh của những người lính lái xe trẻ trung, ngang tàng với tình đồng chí đồng đội gắn bó cùng niềm tin về tương lai tươi sáng của dân tộc.
Đề bài: Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính
I. Dàn ý Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Phạm Tiến Duật, tác phẩm “Bài thơ về tiểu đội xe không kính và khổ thơ thứ 5 và 6.
2. Thân bài:
a. Tinh thần đồng chí đồng đội gắn bó sâu nặng của những người lính:
– Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi”: gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh cũng như sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe.– Những chiếc xe phải trải qua bao gian khó trên chặng đường đi để giờ đây tụ họp cùng nhau thành “tiểu đội”.– Sau những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi, họ trở thành “bạn bè” của nhau, tình đồng chí cứ thế nảy sinh.– Tình đồng chí đồng đội nảy nở qua những chiếc cái “bắt tay” vội vã “qua cửa kính vỡ rồi”
– Tình cảm đồng chí còn được dựng xây qua những lần quây quần bên bếp Hoàng Cầm:+ Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm”: là hình ảnh quen thuộc trong kháng chiến chống Mỹ.+ Đó là tín hiệu báo điểm dừng của những người lính lái xe, họ quây quần trong bữa cơm đạm bạc, là nơi tình đồng đội của họ nảy sinh, phát triển.
– Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật rất mới lạ và độc đáo “Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”: Những người lính không chỉ có tình đồng đội mà hơn thế họ còn trở thành những người anh em ruột thịt.– Tình đồng chí đồng đội là thứ tình cảm mà chỉ những người lính cách mạng mới có được, nó tiếp thêm cho họ tinh thần, động lực, sức mạnh để vượt qua khó khăn, tiến về miền Nam
b. Tinh thần lạc quan, niềm tin vào một tương lai tương sáng:
– Hình ảnh “võng mắc chông chênh đường xe chạy”: thể hiện những phút giây giải lao ngắn ngủi của những người lính.– Hành động “lại đi lại đi”: diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần– Hình ảnh ẩn dụ “trời xanh”: đây là bầu trời của hoà bình, tự do và độc lập.– Những người lính tiến về phía “trời xanh” với niềm tin, hy vọng lạc quan về sự hoà bình, thống nhất của đất nước, dân tộc Việt Nam.
c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung:+ Hai khổ thơ diễn tả tình cảm đồng chí đồng đội thắm thiết sâu nặng của những người lính lái xe Trường Sơn.+ Nó còn thể hiện tinh thần lạc quan, niềm tin hy vọng vào một tương lai hoà bình, tươi sáng của dân tộc.
– Nghệ thuật:+ Giọng thơ trẻ trung, vui tươi, có chút ngang tàng.+ Nhịp thơ linh hoạt như bước tiến hành quân.+ Biện pháp ẩn dụ cho thấy niềm tin ngời sáng trong tâm hồn người lính.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của khổ thơ, bài thơ.
II. Bài văn mẫu Phân tích khổ 5, 6 Bài thơ về tiểu đội xe không kính (Chuẩn)
Trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, đã có biết bao tác phẩm được viết lên để ca ngợi những người lính, những người chiến sĩ cách mạng gan dạ, dũng cảm, kiên cường. Bài thơ về tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật là một trong những tác phẩm như thế. Bài thơ đã dựng lên bức chân dung đẹp đẽ của những người lính lái xe: trẻ trung, lạc quan pha chút ngang tàng, tinh nghịch cùng tình thần đồng đội gắn bó. Qua khổ thơ thứ 5 và 6 của bài thơ, ta có thể thấy tinh thần đồng chí đồng đội sâu nặng đó của họ cũng như niềm lạc quan, niềm tin về một ngày mai tươi sáng của dân tộc.
“Bài thơ về tiểu đội xe không kính” được Phạm Tiến Duật sáng tác năm 1969 và in trong tập thơ “Vầng trăng quầng lửa”. Những người lính lái xe trong thơ Phạm Tiến Duật phải trải qua bao nhiêu khó khăn, không chỉ là bom đạn của kẻ thù mà còn là sự thiếu thốn về vật chất cũng như những khắc nghiệt của thiên nhiên, thời tiết giữa đại ngàn Trường Sơn. Thế nhưng, trải qua tất cả những gian lao và thử thách ấy, trải qua những gió mưa, bão đạn của kẻ thù, người lính lại trở về với những phút giây bình yên, trong tình thân mến của tinh thần đồng chí đồng đội thắm thiết:
“Những chiếc xe từ trong bom rơiĐã về đây họp thành tiểu độiGặp bạn bè suốt dọc đường đi tớiBắt tay nhau qua cửa kính vỡ rồiBếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trờiChung bát đĩa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “những chiếc xe từ trong bom rơi” gợi lên cho chúng ta về sự khốc liệt mà chiến tranh mang lại và cũng để gợi lên sự gan góc, bản lĩnh của những người lính lái xe. Họ đã trải qua bao chặng đường dài, trải qua những hiểm nguy của bom đạn, khắc nghiệt của thiên nhiên để về đây tụ họp cùng nhau. Những chiếc xe ấy quây quần bên nhau trở thành một “tiểu đội”. Suốt chặng đường Trường Sơn dài và rộng đã có biết bao tiểu đội như thế họp mặt cùng nhau. Những phút giây gặp gỡ ngắn ngủi nhưng họ đã trở thành “bạn bè” của nhau bởi họ là những con người có chung một lý tưởng – chiến đấu vì miền Nam. Tình thần đồng đội của họ càng trở nên thắm thiết với những cái “bắt tay” vội vã qua “cửa kính vỡ rồi”. Những chiếc “bắt tay” ấy chỉ thoáng qua vậy mà sao mà hân hoan, vui mừng đến thế? Bởi họ là những người anh em có chung một lý tưởng, chung một mục đích hướng về miền Nam. Tình cảm đồng chí đồng đội cứ thế thắm thiết sâu nặng, dạt dào tự bao giờ.
Nếu như tình cảm đồng đội những người chiến sĩ trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu được xây dựng lên từ điểm chung về sự xuất thân nghèo khó và được bồi đắp qua những tháng ngày gian khổ cùng nhau thì tình đồng đội của những người chiến sĩ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính lại được dựng xây lên từ những lần “bắt tay” nhau vội vã qua chiếc cửa kính xe đã vỡ. Những cái “bắt tay” lướt qua nhau nhưng lại chứa đựng muôn vàn điều muốn nói. Là niềm vui khi được gặp gỡ nhau, là niềm hân hoan khi đã vượt qua nguy hiểm, là lời động viên chân thành cùng nhau vượt qua khó khăn, gian lao và thử thách để lái xe đến nơi tập kết an toàn. Một cái “bắt tay” vội vã, nhanh gọn thế nhưng lại khiến những người lính thấu hiểu nhau hơn, chia nhau những buồn vui trong chặng đường chiến đấu. Cái “bắt tay” ấy đã giúp họ bù đắp lại những thiếu thốn về vật chất, những hiểm nguy mà họ phải đối diện hàng ngày hàng giờ trên chiếc xe “không kính” dị thường này!
Cũng như những người lính trong thơ của Chính Hữu, những người lính lái xe đến từ khắp mọi miền của Tổ quốc, họ “chẳng hẹn quen nhau”, thế nhưng trên tuyến đường Trường Sơn này, được gặp gỡ nhau, được chung võng nằm, chung bữa cơm đói và thế là tình đồng đội cứ thể nảy nở, lớn dần:
“Bếp Hoàng cầm ta dựng giữa trờiChung bát đũa nghĩa là gia đình đấy”
Hình ảnh “bếp Hoàng Cầm” là một hình ảnh rất quen thuộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bởi đó là tín hiệu của điểm dừng, tín hiệu cho những cuộc sum họp, quây quần cùng đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung sau một chặng đường dài. Nồi cơm thơm bên bếp lửa là sợi dây gắn kết những người lính, những người anh em, đồng đội ở giữa nơi bom đạn khói lửa ác liệt này. Họ trở thành những người thân trong một gia đình, những người anh em ruột thịt cùng chung hoạn nạn. Khái niệm “gia đình” của Phạm Tiến Duật thật khác lạ, chỉ cần cùng nhau quây quần bên mâm cơm, “chung bát đũa”, chia sẻ cùng nhau bữa cơm đói, thế là đã trở thành người trong một gia đình rồi. Và cứ thế tình động đội thêm khăng khít, thêm gắn bó keo sơn bởi họ không chỉ là những người đồng chí có cùng chí hướng mà còn là những người anh em ruột thịt chung dòng máu lạc hồng trên đất nước Việt Nam này. Đây có lẽ là thứ tình cảm sâu sắc mà chỉ những người lính cách mạng mới có thể được nếm trải. Đoạn thơ đã cho ta thấy được tình cảm đồng chí đồng đội vô cùng gắn bó và thắm thiết của những người lính lái xe Trường Sơn. Họ chỉ gặp nhau trong phút giây ngắn ngủi, qua cái “bắt tay”, qua những bữa cơm vội vã thế nhưng dường như họ đã thân thiết từ thuở nào. Tinh thần đồng chí đồng đội cũng chính là một nguồn sức mạnh để giúp những người lính vượt qua được những khó khăn, những vất vả, hiểm nguy trên chặng đường tiến về miền Nam.
Hai câu cuối của khổ thơ thứ 6 khép lại với tình thần lạc quan tin tưởng vào một tương lai tươi sáng:
“Võng mắc chông chênh đường xe chạyLại đi, lại đi trời xanh thêm”
Những chiếc vòng được mắc “chông chênh” giữa “đường xe chạy” là bởi những người lính lái xe đang tranh thủ từng phút giây ngắn ngủi để giải lao trước khi bước vào một hành trình mới – hành trình tiến vào miền Nam thân yêu. Hình ảnh “lại đi lại đi” diễn tả một hành động được lặp đi lặp lại nhiều lần. Nhưng trong đó, ta vẫn thấy được một niềm tự hào, hào hứng đi lên dù cho bao nhiêu khó khăn đang chờ trước mắt những người lính trẻ. Hình ảnh “trời xanh” là một ẩn dụ hết sức đẹp đẽ và tinh tế của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Hình ảnh đó là biểu tượng cho hòa bình, cho sự sống, cho độc lập tự do của đất nước Việt Nam. Những người lính lái xe ra đi, hướng về bầu trời “xanh” ấy bởi họ mong muốn giành lại hoà bình, giành lại “trời xanh” cho dân tộc ta. Đó cũng là niềm tin, niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng về một đất nước Việt Nam hoà bình, khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, đất nước ta hoàn toàn được độc lập.
Với giọng thơ vui tươi, khoẻ khoắn, pha chút ngang tàng, hai khổ thơ đã tái hiện hình ảnh của những người chiến sĩ lái xe Trường Sơn hết sức sống động và chân thực. Ngôn ngữ trong thơ vừa giản dị, gần gũi, lại trẻ trung, tràn đầy niềm lạc quan. Nhịp thơ lúc nhanh khi chậm giúp chúng ta hình dung ra chặng đường hành quân đầy gian lao của những người lính. Thêm vào đó, biện pháp ẩn dụ trong thơ cũng góp phần khắc họa rõ nét tinh thần đồng đội với ý chí, niềm tin mãnh liệt của người lính lái xe nơi Trường Sơn.
Hai khổ thơ 5 và 6 của Bài thơ về tiểu đội xe không kính đã vẽ lên cho ta thấy bức tranh về tình đồng đội của những người lính lái xe trẻ trung, lạc quan, yêu đời cùng niềm tin về một tương lai hoà bình cho dân tộc. Bài thơ là tác phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp của thế hệ trẻ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
——————HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-kho-5-6-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong-kinh-69416n.aspx Để tìm hiểu kĩ hơn, sâu hơn về hình tượng những người lính lái xe trong thơ của Phạm Tiến Duật, mời các bạn cùng tham khảo thêm các bài viết khác về tác phẩm này như: Phân tích khổ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Phân tích hình ảnh người lính lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính, Cảm nhận 2 khổ đầu trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính.

#Phân #tích #khổ #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính


  • Tổng hợp: NewTopVN
  • #Phân #tích #khổ #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Leave a Reply

Your email address will not be published.